Đưa con ra nước ngoài sau ly hôn

LS. Lương Thanh Mẫn 18 Tháng 04, 2026 1,240 lượt xem

ĐƯA CON RA NƯỚC NGOÀI SAU LY HÔN - GIỚI HẠN PHÁP LÝ VÀ CÁCH TIẾP CẬN THỰC TIỄN

      Trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, việc cha hoặc mẹ sau ly hôn mong muốn đưa con ra nước ngoài học tập, sinh sống hoặc định cư đã trở thành một hiện tượng không còn hiếm gặp. Tuy nhiên, đằng sau quyết định tưởng chừng mang tính cá nhân này lại là một vấn đề pháp lý phức tạp, đòi hỏi sự cân nhắc kỹ lưỡng giữa quyền, nghĩa vụ của các bên và lợi ích tối ưu của trẻ em.

Luật sư LƯƠNG THANH MẪN

Hình ảnh mang tính chất minh họa

           Trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, việc cha hoặc mẹ sau ly hôn mong muốn đưa con ra nước ngoài học tập, sinh sống hoặc định cư đã trở thành một hiện tượng không còn hiếm gặp. Tuy nhiên, đằng sau quyết định tưởng chừng mang tính cá nhân này lại là một vấn đề pháp lý phức tạp, đòi hỏi sự cân nhắc kỹ lưỡng giữa quyền, nghĩa vụ của các bên và lợi ích tối ưu của trẻ em.

     Một trong những ngộ nhận phổ biến hiện nay là người trực tiếp nuôi con có toàn quyền quyết định mọi vấn đề liên quan đến con, bao gồm cả việc đưa con ra nước ngoài. Thực tế, pháp luật Việt Nam không công nhận bất kỳ quyền tuyệt đối nào trong mối quan hệ này.

     Về bản chất pháp lý, ly hôn chỉ chấm dứt quan hệ vợ chồng, không làm chấm dứt quan hệ cha – mẹ – con. Sau ly hôn, cả cha và mẹ vẫn có đầy đủ quyền và nghĩa vụ trong việc chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con cái. Người không trực tiếp nuôi con vẫn có quyền thăm nom, duy trì mối quan hệ tình cảm với con và quyền này được pháp luật bảo vệ.

     Bên cạnh đó, theo quy định của pháp luật dân sự, cha mẹ là người đại diện theo pháp luật của con chưa thành niên. Điều này đồng nghĩa với việc những quyết định quan trọng liên quan đến nhân thân của trẻ – trong đó có việc thay đổi nơi cư trú ra nước ngoài – về nguyên tắc cần có sự tham gia và đồng thuận của cả hai bên.

     Một điểm đáng chú ý là sự khác biệt giữa thủ tục hành chính trong nước và yêu cầu pháp lý quốc tế. Tại Việt Nam, việc cấp hộ chiếu cho trẻ em dưới 14 tuổi có thể chỉ cần chữ ký của một trong hai người là cha hoặc mẹ. Tuy nhiên, khi thực hiện các thủ tục visa hoặc định cư tại nhiều quốc gia, đặc biệt là các nước phát triển, cơ quan chức năng thường yêu cầu văn bản đồng ý của người còn lại, được công chứng và hợp pháp hóa lãnh sự. Điều này cho thấy, tính hợp pháp trong nước không đồng nghĩa với việc được chấp nhận về mặt quốc tế.

     Xét về mức độ pháp lý, việc đưa con ra nước ngoài có thể được chia thành ba nhóm: xuất cảnh ngắn hạn, xuất cảnh dài hạn và định cư lâu dài. Trong đó, trường hợp định cư là phức tạp nhất, bởi nó làm thay đổi căn bản môi trường sống, học tập và mối quan hệ của trẻ với người còn lại. Đây cũng là trường hợp dễ phát sinh tranh chấp và có nguy cơ bị can thiệp pháp lý mạnh mẽ nhất.

     Thực tiễn cho thấy, các xung đột thường phát sinh từ sự đối lập quyền lợi: một bên mong muốn tạo điều kiện tốt hơn cho con ở môi trường quốc tế, trong khi bên còn lại lo ngại việc xa cách sẽ làm gián đoạn mối quan hệ tình cảm với con. Nếu việc đưa con ra nước ngoài làm cản trở quyền thăm nom, đây có thể bị xem là hành vi vi phạm pháp luật và trở thành căn cứ để yêu cầu thay đổi quyền nuôi con.

     Không dừng lại ở đó, trong bối cảnh pháp lý quốc tế ngày càng chặt chẽ, việc tự ý đưa trẻ ra nước ngoài trong một số trường hợp còn có thể bị xem xét như một dạng tranh chấp quốc tế về trẻ em, kéo theo nguy cơ phải đưa trẻ trở lại quốc gia ban đầu – một hệ quả pháp lý nghiêm trọng mà nhiều người chưa lường trước.

     Một hạn chế hiện nay là pháp luật tố tụng dân sự chưa có cơ chế riêng để giải quyết trực tiếp yêu cầu “xin phép đưa con ra nước ngoài”. Do đó, các tranh chấp thường được giải quyết gián tiếp thông qua các vụ án liên quan đến thay đổi quyền nuôi con hoặc hạn chế quyền của cha, mẹ.

      Dù trong bất kỳ tình huống nào, nguyên tắc cốt lõi mà Tòa án hướng tới vẫn là “lợi ích tốt nhất của trẻ”. Đây là tiêu chí xuyên suốt, được đánh giá dựa trên nhiều yếu tố như điều kiện học tập, môi trường sống, sự ổn định tâm lý, khả năng phát triển toàn diện và đặc biệt là khả năng duy trì mối quan hệ với cả cha và mẹ.

      Từ góc độ thực tiễn, cách tiếp cận hiệu quả không nằm ở việc đối đầu hay khẳng định quyền lực pháp lý, mà ở việc xây dựng một giải pháp hài hòa lợi ích. Đối với bên mong muốn đưa con ra nước ngoài, cần chuẩn bị đầy đủ các căn cứ chứng minh về điều kiện sống tốt hơn, kế hoạch học tập rõ ràng, đồng thời thể hiện thiện chí duy trì mối quan hệ giữa con và người còn lại thông qua các cam kết cụ thể. Ngược lại, bên phản đối cũng cần đưa ra các lập luận hợp lý, tập trung vào yếu tố ổn định tâm lý và lợi ích lâu dài của trẻ.

      Tóm lại, việc đưa con ra nước ngoài sau ly hôn không bị pháp luật cấm, nhưng cũng không phải là quyền tuyệt đối của bất kỳ bên nào. Đây là một quyết định pháp lý phức hợp, chỉ có thể được chấp nhận khi đảm bảo đồng thời ba yếu tố: không xâm phạm quyền hợp pháp của người còn lại, phù hợp với lợi ích tốt nhất của trẻ và đáp ứng các yêu cầu pháp lý của quốc gia tiếp nhận.

      Trong mọi trường hợp, điều cần được đặt lên hàng đầu không phải là quyền của cha hay mẹ, mà chính là tương lai và sự phát triển toàn diện của đứa trẻ – chủ thể trung tâm của mọi quyết định.

Chia sẻ kiến thức này

Giúp người thân và bạn bè hiểu rõ quyền lợi pháp lý của mình.

Đừng để rủi ro pháp lý phát sinh!

0935-686-787

Bài viết nên đọc

Xem thêm
Quyền thừa kế của con riêng đối với di sản của cha dượng, mẹ kế – phân tích từ góc độ quy phạm và thực tiễn áp dụng

Đây là những quan hệ không được xác lập trên cơ sở huyết thống hoặc thông qua thủ tục nhận nuôi

Ranh giới giữa trộm cắp tài sản và hủy hoại tài sản

Tiêu chí phân định trách nhiệm hình sự giữa tội trộm cắp tài sản và tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản trong trường hợp có hành vi phá hoại nhằm chiếm đoạt